Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

Thơ Hàn Mặc Tử qua cái nhìn của một chuyên gia tâm thần

"Trăng nằm sõng soải trên cành liễu/Đợi gió đông về để lả lơi", hai câu thơ đã ám gợi tôi khi đọc nó lần đầu. Chỉ có Hàn Mặc Tử mới "nhìn" trăng như thế. "Bây giờ tôi dại tôi điên/Chắp tay tôi lạy khắp miền không gian". Chỉ có Hàn Mặc Tử mới "điên" như thế. Nhưng mà Hàn có...điên thật hay không, kính mời các bạn đọc bài viết sau về thơ Hàn qua "lăng kính" của một bác sỹ tâm thần.

Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010

Thứ Hai, 26 tháng 7, 2010

Nhàn đàm sau mùa World Cup 2010

Nâng Cúp vàng chiến thắng. Nguồn: www.vietgle.vn

Có lẽ chưa World Cup nào mà tôi lại dành sự quan tâm và có nhiều cảm xúc đặc biệt như vòng chung kết năm nay. Chắc tại vì tôi được sống cùng với một người Đức yêu bóng đá nhiệt thành. Năm nay ông ta đã hơn 70 tuổi, vậy mà không bỏ sót một trận bóng đá nào tại vòng chung kết. Ngày nào ông ta cũng kè kè một tờ báo về bóng đá bên mình, lại còn say sưa trao đổi với tôi về chiến thuật, về cầu thủ mà ông yêu mến. Thành ra, với một kẻ chẳng hiểu biết gì về bóng đá như tôi, điều đó là một dạng “mưa dầm thấm lâu” khiến tôi cũng lĩnh hội được dần dần.

Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010

Bâng khuâng


Ngồi buồn chẳng biết làm chi
Lục trong tập sách tìm vài vần thơ

Bâng khuâng nhớ ánh trăng mờ
Nhớ câu lục bát, nhớ bờ sông yêu
Bâng khuâng nhớ mỗi buổi chiều
Mưa rơi nhè nhẹ, yêu kiều mắt nai…
Bâng khuâng nhớ tiếng thở dài
Trong veo bóng nước dáng ai ngại ngùng

Nhớ hoài một khoảng thinh không
Để mơ biển rộng để trông nắng về… 

Thứ Hai, 19 tháng 7, 2010

Good morning Vietnam

Xin giới thiệu cùng các bạn bộ ảnh về Việt Nam, đã đăng trên tạp chí Vogue (Hàn Quốc). Bộ ảnh này có nhiều phong cảnh rất đẹp của đất nước ta.

Miên man sóng nước...
Câu hò mái đẩy vọng xa nguyệt cầm
Đợi chờ
Biển một bên và em một bên
Vào chùa
Đơn sơ
Biển và em
Tiếng sáo Thiên Thai
Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên/Tôi đã đày thân giữa xứ phiền...
Mái đình làng biển
Hôm nay em đi tỉnh về
Mặt trời lặn bóng cánh buồm đi đâu...
Lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm...
Nắng nhẹ

Thứ Ba, 13 tháng 7, 2010

Ai là người đầu tiên đã dịch "Chiều Matxcơva" ra tiếng Việt?

Những người Việt Nam yêu nước Nga, yêu nhạc Nga, không ai là không biết hai tình khúc sâu lắng “Chiều Matxcơva” và “Đôi bờ”. Đó là những ca khúc đã trở thành kinh điển trong suốt nửa thế kỷ qua, chúng nổi tiếng không chỉ ở Việt Nam mà nhiều nước trên thế giới. Nhưng ai là người đầu tiên đã dịch lời của chúng sang tiếng Việt và dịch trong hoàn cảnh nào thì còn rất ít người yêu nhạc được biết.

Thứ Ba, 6 tháng 7, 2010

Đôi mắt người Sơn Tây

Nhạc: Phạm Đình Chương
Lời: Thơ Quang Dũng
Biểu diễn: Duy Trác

Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2010

Khi đàn bà 30

Sau khi đăng lại bài viết: "Khi đàn ông 30", một người bạn của tôi ở phương xa có nhắn tin: "Chỉ thấy nói về đàn ông 30 thôi à? Thế đàn bà 30 thì sao? Tại sao không thấy đề cập đến gì cả?". Ok, không vấn đề gì cả, sẽ có đề cập. Entry này sẽ nói về sự thay đổi tâm lý, tình cảm của người đàn bà 30 so với những năm tuổi trẻ. Bài viết thú vị này là của nhà văn Trang Hạ, một người phụ nữ đầy cá tính.

Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

Khi đàn ông 30


Cổ nhân có câu: "Tam thập nhi lập" muốn nói đến việc lập thân trong cuộc đời của người đàn ông ở tuổi 30. Tùy từng thời điểm, từng hoàn cảnh mà việc lập thân này của người đàn ông có khác nhau, song tựu trung lại ai cũng muốn có chút "danh gì với núi sông", để truyền lại cho hậu thế.

Thật ra, từ lâu tôi đã có những ý nghĩ về những suy nghĩ, tâm tư tình cảm của người đàn ông tuổi 30, nhưng chưa đủ sức khái quát thành một bài viết hoàn chỉnh. Hôm nay vào blog của bạn Hien Nguyen (n2bigboy84) được đọc bài viết thật hay của tác giả Trần Ngọc Hưng về người đàn ông tuổi 30. Bài viết đã nói đầy đủ những gì tôi đang nghĩ về đàn ông tuổi 30 trong thế giới hiện đại. Xin cảm ơn tác giả Trần Ngọc Hưng nhiều lắm. Cũng xin cảm ơn bạn Hien Nguyen đã post bài viết. Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc gần xa bài viết này.

Thứ Bảy, 19 tháng 6, 2010

Bốn câu


Ánh trăng sóng sánh tràn ly rượu
Uống rượu cạn ly, uống cả trăng
Chống chếnh hồn ai say chợt tỉnh
Với lên trăng
sao chẳng xuống gần...

Thứ Tư, 16 tháng 6, 2010

Trò chuyện với Ngô Bảo Châu

Ngô Bảo Châu là một tài năng toán học của thế giới và rất có thể sẽ đoạt giải thưởng Fields (một trong những giải thưởng danh giá nhất trong toán học) trong nay mai. Ngày còn đi học, toán là một trong những môn học tôi mê nhất, song vì bất tài nên không thể theo đuổi con đường toán học được. Ngô Bảo Châu là người đầu tiên trên thế giới đã giải được một bài toán tồn tại hơn 30 năm qua, bài toán Langlands. Thật tuyệt vời. Thành thật chúc mừng anh!

Trân trọng kính mời các bạn theo dõi cuộc trò chuyện rất thú vị giữa nhà toán học Ngô Bảo Châu và nhà văn Phan Việt. Cuộc nói chuyện này sẽ giúp cho chúng ta hiểu hơn về sự vất vả, nhọc nhằn, đòi hỏi sự hy sinh cao độ của những người làm khoa học và cũng hiểu thêm tại sao nền khoa học của nước Mỹ luôn ở vị trí hàng đầu thế giới.
------------------------------------
Tôi gặp anh Châu lần đầu vào cuối tháng 1-2010, lúc anh đã nhận lời sang Đại học Chicago làm giáo sư. Trong lần gặp đầu tiên đó, anh Châu đi cùng với hai người bạn chung của chúng tôi ở Chicago; chúng tôi hẹn nhau đi ăn tối ở trong khu Việt Nam. Hôm đó, trời rét đậm. Anh Châu mặc một chiếc áo choàng dài màu đen và đội mũ len; dáng người nhỏ, đôi mắt chắc chắn của người thường xuyên phải đọc và mái tóc đã bạc nhiều. Cảm giác đầu tiên không thể nhầm lẫn khi gặp anh Châu: anh Châu là một người rất giản dị và cởi mở. Trong xe ô tô trên đường vào khu Việt Nam, anh phụ họa đọc thơ với một người bạn.



Hôm đó, chúng tôi không có dịp nói chuyện nhiều. Điều mà tôi nhớ nhất là trong câu chuyện, anh hỏi tôi “Viết văn chắc là khó lắm nhỉ?”. Câu hỏi ấy làm tôi nhận ra có thể không chỉ có tôi thấy khó hình dung về công việc của một nhà toán học như anh, mà ngược lại những người làm toán có lẽ cũng không biết nhiều về công việc của người làm nghệ thuật. Nhưng có thể, toán học và văn học nói riêng, cũng như khoa học và nghệ thuật nói chung, đều chỉ là việc dùng những ngôn ngữ và công cụ khác nhau để mô tả và giải thích thế giới. Và đấy là lí do tôi đề nghị anh Châu cho tôi phỏng vấn anh trong lần gặp sau, với mong muốn rằng việc biết rõ thêm một chút về hành trình công việc và hành trình cá nhân của anh có thể giúp rất nhiều người thuộc các lĩnh vực khác nhau có thêm niềm tin với những gì họ theo đuổi.



Chúng tôi đã hẹn sẽ gặp nhau lúc 9 giờ sáng ở nhà anh rồi đi bộ vào trường. Đầu tháng Tư, Chicago đã có nắng ấm; hoa tulip, thủy tiên và mộc lan bắt đầu nở trên mặt đất mặc dù lá chưa mọc trở lại trên các cây cổ thụ dọc các con đường trong khu Hyde Park. Chúng tôi mua cà phê ở Reynold Club rồi vào Hutch Commons ngồi. Hutch Commons là phòng lớn, nơi sinh viên và cả các giáo sư thường tới ngồi làm việc, ăn trưa, gặp gỡ bạn bè, đồng nghiệp. Căn phòng cao, với nhiều cửa sổ lớn gắn kính màu đón nắng mặt trời. Dọc hai bên tường có treo ảnh các đời hiệu trưởng của trường. Lúc này còn sớm và lại là thứ Hai nên trong Hutch Commons chỉ có vài ba sinh viên ngồi rải rác làm bài tập. Chúng tôi chọn một bàn ở góc trong cùng của căn phòng. Câu chuyện của chúng tôi bắt đầu bằng việc tôi thú nhận rằng tôi không biết sẽ phải phỏng vấn như thế nào; anh Châu nói thôi thì cứ nói chuyện bình thường thôi. Tôi ghi lại đây một số đoạn từ cuộc “nói chuyện bình thường” này và giữ nguyên cách xưng hô “anh-em” để trung thực với cuộc trò chuyện.

Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2010

Thứ Tư, 9 tháng 6, 2010

Không viết được gì


Bấy lâu chẳng viết được gì
Cảm thì chả thấy, hứng thì rỗng không
Nắng mưa xao xác lạnh lùng
và Em
chợt đến
dửng dưng
khóc cười

Hồng hoang xa ngái cõi người
Nửa đêm
nửa bóng
nửa tôi
nửa hình…