“Đò
ai chở khách sang sông
Tình
còn trở lại hay không hỡi người
Đò
tôi tình của một đời
Bến
thương neo đậu tình người đi xa”
Không biết tự bao giờ,
hình ảnh những người thầy giáo, cô giáo lại được ví với người lái đò thầm lặng.
Điều này có lẽ xuất phát từ đặc thù của nghề giáo. Đó là truyền thụ kiến thức
cho những thế hệ học sinh, để rồi mai này họ hòa mình với dòng đời nhiều vần
xoay của tạo hóa. Những học trò thân yêu đó cứ thế, hết lớp này đến lớp khác,
năm này qua năm khác, bao gương mặt cũ qua đi, bao gương mặt mới lại đến… Giống
như những khách qua đò. Như những đợt sóng của bao la biển cả. Còn người lái đò
thì vẫn cặm cụi bên bến sông thanh bình, với công việc thường ngày của mình, để
làm “nhịp cầu nối những bờ vui” cho mọi người.








