Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Đọc là một niềm lạc thú


LÂM VŨ THAO
Trả lời phỏng vấn F Magazine, một tạp chí thời trang, với tư cách độc giả

Anh đang đọc gì?

Tôi đang đọc cuốn tiểu thuyết của nhà văn Tây Ban Nha Javier Marías, Tomorrow in the battle think on me. Nhà văn này đã có hai cuốn được dịch ở Việt Nam là Trái tim bạc nhược và Người đàn ông đa cảm.

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Tố Hữu và Phạm Duy

Tố Hữu
Mẹ tôi kể rằng khi tôi còn chưa biết đọc, biết viết mẹ đã dạy tôi học thuộc những câu thơ Tố Hữu, để rồi khi mẹ lúi húi trong vườn sắn, tôi ngồi vắt vẻo trên tảng đá nghêu ngao đọc:
Nhớ Ông Cụ mắt sáng ngời
Áo nâu túi vải
đẹp tươi lạ thường
Nhớ
Người những sáng tinh sương
Ung dung yên ngựa trên
đường suối reo
Mẹ thuộc rất nhiều thơ Tố Hữu. Từ những bài thơ dễ thuộc, dễ nhớ như Bà bủ, đến những bài thơ mang âm hưởng truyện thơ như Bà má Hậu Giang; từ những bài thơ hừng hực lửa nhiệt thành như Hãy nhớ lấy lời tôi,đến những bài thơ nghẹn ngào đau thương như Bác ơi… mẹ đều thuộc nằm lòng. Giọng đọc của mẹ say sưa, ấm áp đã khiến những vần thơ Tố Hữu ngấm vào tâm hồn tôi như thể người ta ăn cơm uống nước để sống và lớn lên.

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Thư ngỏ về việc xây dựng quỹ Sách cho nông thôn của Hội sinh viên Việt Nam tại CHLB Đức


Kính gửi quí vị và các bạn,

Nặng trĩu trong hành trang của người Việt xa xứ là nỗi nhớ quê hương cồn cào, da diết. Thẳm sâu trong mỗi trái tim là hình ảnh thân thương của chái bếp, hiên nhà. Của những ký ức tuổi thơ êm đềm nhưng còn đầy khó nhọc. Xa quê hương, đến với những miền đất mới, ở nơi đó khi được tiếp xúc và thụ hưởng cuộc sống văn minh, hiện đại, chúng ta lại không khỏi chạnh lòng khi nhắc đến quê nhà.

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013

Thơ xuân


Tiếng Xuân đã gọi ngoài khung cửa
Thi sĩ mơ màng dệt mộng thơ
Đào tơ nhú lộc thêm chồi biếc
Trời Đất giao tình rắc bụi mưa

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Giữ gìn ký ức

Tại sao không lờ những gì nhục nhã, chỉ lưu lại lại những gì vinh quang, ngọt ngào? Người Đức có lẽ hiểu rất rõ rằng thức ăn cho tâm hồn con người chính là sự thật. Những dân tộc quen nấu sự dối trá cho mình ăn, sẽ dần dần quen với sự bạc nhược, sự đớn hèn của chính mình. Thế nhưng người ta vẫn thích nấu sự dối trá cho mình ăn. Vì sự thật nhiều khi không có lợi, hoặc là cứng quá, không tốt cho lợi.

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

Làm thế nào để có văn chương đỉnh cao?


Sương Nguyệt Minh
Nhà văn Sương Nguyệt Minh
(NGUYỄN HOÀNG ĐỨC trả lời phỏng vấn của SƯƠNG NGUYỆT MINH)
Sương Nguyệt MinhThưa nhà LLPB Nguyễn Hoàng Đức! Theo ông như thế nào là tác phẩm văn chương đỉnh cao?
Nguyễn Hoàng Đức: Theo tôi tác phẩm văn chương đỉnh cao luôn bao hàm tư tưởng. Ở đây tôi muốn lý giải tư tưởng một cách dễ hiểu để nó không trở thành nơi ẩn nấp cho nhưng cái gì hàm hồ, à uôm, áng chừng, bất khả lý giải dẫn đến hòa cả làng. Trong cơ thể, bộ não là bộ tham mưu cao nhất lãnh đạo toàn bộ các chi thể. Một tác phẩm văn học (hoặc các tác phẩm của các môn nghệ thuật khác cũng vây) giống như một cơ thể và tư tưởng chính là bộ não của nó. Tư tưởng còn có thể được gọi là tính đề tài, tính chủ đề… Người ta không thể hy vọng vào tác phẩm có nhiều tư tưởng mới như mốt thời trang hay như bút phát, hay như phong cách viết. Tư tưởng thường là cao hay thấp nhiều hơn là cũ hay mới. Chẳng hạn như tự do, bình đẳng bác ái, chân lý là những chủ đề luôn luôn cũ hoặc chẳng bao giờ mới, nhưng được lịch sử văn học luôn luôn bám riết hoặc theo đuổi. Có thể minh họa thế này: Có rất nhiều cô gái chân cao chân thấp, vòng một khác vòng hai… đấy là tính đa dạng của cơ thể, nhưng về tư tưởng, trình độ tư tưởng của các cô ấy rất ít khác nhau. Người ta thường phân biệt người có nhu cầu vật chất hoặc người có nhu cầu văn hóa, người có nhu cầu tinh thần, người có nhu cầu tôn giáo, người có nhu cầu từ thiện đạo đức, hoặc người có tất cả nhu cầu đó.

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

Leipzig khó ngủ...

Đêm giao lưu ca nhạc của sinh viên thành phố Leipzig

Một lần tình cờ tôi được đọc câu thơ này của nhà thơ Tuyết Nga: 
Có lúc nỗi buồn mang hình ngôi sao 
Lấp lánh sáng đáy hoàng hôn vắng gió 
Có lúc niềm vui mang hình mảnh vỡ 
Rơi long cong xuống ngày tháng khê nồng

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

Đại khái Berlin

Mình đang vật vờ vì thiếu trà
Đầu đề bài viết này mình „thó“ của bác Lê Huy Mậu khi bác ấy viết về chuyến du ngoạn Berlin. Nhà thơ Lê Huy Mậu là tác giả bài thơ mà nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo đã phổ nhạc thành bài hát nổi tiếng. Bài hát mà trong thâm tâm của mình xem như là „Quốc Ca“ của người Việt xa xứ.

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Y khoa, cảm tính và lý tính

Trân trọng giới thiệu với bạn đọc một bài viết rất hay về nghề y và ngành y của một cây bút tài hoa mà tôi rất thích đọc, Bác sỹ Lê Đình Phương. Bài đã đăng trên Sài Gòn tiếp thị ngày 28 tháng 11 năm 2012.

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2012

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012

Berlin đại khái...

Lão đang làm quen với công nghệ high-tech...
Lão nhà thơ Lê Huy Mậu vừa có một chuyến du hí ở châu Âu, xuyên qua mấy nước: Ba Lan, Séc, Đức, Pháp (chắc là tiền vợ lão tài trợ). Về đến nhà, lão "bắn" cho tôi qua email một bài viết về Berlin. Sang Berlin mà không biết đường gọi điện cho tôi. Đúng là lão nhà quê low-tech (giống tôi). Thôi thì, giới thiệu cùng bạn bài viết hay phết này của lão nhà thơ, ông bạn vong niên của tôi. Xin mở ngoặc thêm, ông này là tác giả phần lời của bài hát nổi tiếng "Khúc hát sông quê" đấy. Hi hi. Kỷ niệm với lão này cũng nhiều lắm, nhưng sẽ viết về lão sau vậy. Giờ đang bận. He he...

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

Sự hài hòa giữa lý thuyết và thực nghiệm


Piotr Kapitsa (1894 – 1984) là nhà tư tưởng, nhà khoa học Xô viết lỗi lạc, giải Nobel Vật lí (1978). Tại khóa họp của Viện Hàn lâm khoa học Liên Xô, ông đã đề cập đến sự mất cân đối trong các công trình lí thuyết và thực nghiệm, sự thiếu vắng mối quan hệ giữa lí thuyết và thực hành.

Mặc dù thời gian đã khá xa nhưng những nhận định của ông vẫn còn tính thời sự. Trân trọng giới thiệu cùng bạn...

Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012

Người khổng lồ tiên phong của văn chương tả chân

Nhà văn Vũ Trọng Phụng
Vũ Trọng Phụng (1912-1939) là nhà văn - nhà báo nổi tiếng của Việt Nam những năm đầu thế kỷ 20. Ông là tác giả của những tiểu thuyết lớn trong nền văn học Việt như: Giông tố, Số đỏ, Làm đĩ,..., là tác giả của những thiên phóng sự đình đám thời đó (có người đã gọi ông là ông vua phóng sự đất Bắc), những vở kịch và truyện ngắn. Với lối viết châm biếm sâu cay, giọng văn tửng tưng quyến rũ đến kinh ngạc, ông đã khắc họa rất rõ nét cái xã hội lai căng, nửa tây nửa ta của Việt Nam những năm đầu thế kỷ 20. Những nhân vật trong tác phẩm của ông như Xuân Tóc đỏ, Nghị Hách, ông cố Hồng, cậu ấm con bà phó Đoan,... rồi những câu nói như: "Biết rồi khổ lắm nói mãi" hay "Em chã. Em chã" đã đi vào cuộc sống hàng ngày và trở nên thông dụng cho đến tận bây giờ. Diễm phúc đó mấy tác phẩm có được. Âu đó cũng là hạnh phúc của nhà văn...

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2012

Hoa sữa



Một mùa thu nữa lại về. Bỏ lại cái nắng mưa mùa hạ bất chợt và đỏng đảnh của cô nàng thời tiết, ta đợi chờ tiết thu dịu ngọt với làn gió se se lùa vào mái tóc, những gợn sóng hồ sương ẩm ướt còn tê tê vị giác và cái lành lạnh vừa đủ cho ai đó chỉ cần khoác thêm chiếc áo mỏng khi ra đường. Thu đang còn rụt rè bỡ ngỡ. Thu đang còn e ấp bâng khuâng. Thu nồng nàn và quyến rũ. Thu từ anh và thu từ em. Ôi chao là nhớ là nhung. Và lại thấy xuyến xang mùi hoa sữa Hà Nội...

Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2012

4' 33"



4’33” (4 phút 33 giây) là một bản nhạc nổi tiếng nhất của nhà soạn nhạc lừng danh người Mỹ John Cage (1912-1992). Điều đặc biệt đầu tiên của bản nhạc này là nó có độ dài đúng như tên gọi, 4 phút và 33 giây. Đặc biệt hơn cả, đây là một bản nhạc không có âm nhạc, chỉ có sự im lặng từ đầu đến cuối.