Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Chỉ là giấc mơ

Vốn không phải là fan của nhạc trẻ Việt nên những chương trình như Sao Mai điểm hẹn hay Vietnam Idol,… thường không khiến tôi quan tâm nhiều lắm, nếu không muốn nói là dị ứng với chúng. Dù vậy, tôi vẫn thi thoảng đọc tin tức và trong Vietnam Idol năm nay, cái tên Uyên Linh được quá nhiều tờ báo đưa tin. Uyên Linh là ai? Tại sao cô ta được nhắc nhiều đến thế? Hay chỉ là một chiêu lăng xê ca sỹ thường thấy của một ông bầu nào đó? Tôi vào mạng và xem lại những bài hát mà cô biểu diễn tại cuộc thi này. Giật mình và sửng sốt là cảm giác đầu tiên của tôi khi xem Uyên Linh trình diễn. Không phải là một thí sinh sở hữu một ngoại hình bắt mắt nhưng Uyên Linh lại có một phong cách biểu diễn và một giọng hát thật tuyệt vời. Những bài hát mà cô đã từng biểu diễn, bài nào cũng khiến cho khán giả phải ngỡ ngàng và thán phục. Nồng nàn. Đắm đuối. Cá tính. Góc cạnh. Đó chính là những tố chất của một nghệ sỹ thực thụ. Hãy hát nữa em nhé, hãy dâng tặng cho đời những bài hát thật hay nghe em! Cầu chúc cho em mãi giữ được ngọn lửa nhiệt tình, ngọn lửa của trái tim tuổi trẻ đầy khát khao với đời, với người. Chúc em luôn vững bước trên đường trải hoa thơm cỏ lạ, mọc trên những sườn núi cheo leo và những cơn gió lạnh lẽo sẵn sàng xô ngã bất kỳ ai!   

Thời gian chầm chậm trôi. Sao anh chưa đến với em? Anh có biết là em đang rất nhớ anh không? Em tìm về những ký ức, những kỷ niệm của đôi mình những ngày hạnh phúc bên nhau. Anh đốt cháy em bằng những giọt hôn. Nhẹ nhàng nhưng lắng sâu. Thế mà em bị đốt cháy bởi anh đấy. Thật là lạ lùng đúng không anh? Chỉ một mình em, bên chiếc đàn guitar ngày nào anh từng đệm cho em khi em hát. Trống vắng và lẻ loi. Em thèm một bờ vai anh, thèm một nụ cười anh, thèm một bàn tay anh. Nhưng anh hiện ra mơ hồ và chỉ là một ảo ảnh trong màn đêm đen tối. Tình yêu của chúng mình chỉ là giấc mơ thôi sao, anh?

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

Sương khói bên hồ

Nguyễn Đức Tùng sinh tại Quảng Trị, đã tốt nghiệp đại học Mc Master, nội trú đại học British Columbia và Toronto (Canada). Hiện anh đang theo học sau đại học về nghiên cứu giáo dục, Đại học British Columbia (thành phố Vancouver, Canada). Làm việc trong ngành cấp cứu tại một bệnh viện ở Vancouver, là bác sỹ chấm chỉ của hội đồng Y khoa Canada. Nghề nghiệp nhìn bề ngoài chả có gì dính líu tới văn chương như thế, song anh lại là một cây bút có hạng trong văn giới. Anh làm thơ, dịch thuật, viết phê bình rồi đăng tải chúng trên các trang mạng và các tạp chí văn học trong và ngoài nước. Thơ Nguyễn Đức Tùng nén thẫm, thâm trầm và giàu chất suy tưởng về sự vật, hiện tượng và con người xung quanh. Tôi vẫn còn nhớ tới một vài bài thơ của anh như: “Chiến tranh”, “Quán phở trên đường Broadway…”, “Chiến thắng”. Đó là những bài thơ rất ngắn, mang tính hàm súc của ngôn ngữ thơ, là sự nén lại của tư tưởng mà nhà thơ muốn gửi gắm tới người đọc. Năm 2009, anh công bố cuốn sách “Thơ đến từ đâu”, bao gồm những bài phỏng vấn các nhà thơ đang sống ở trong nước và ngoài nước về thơ Việt mà đã được đăng rải rác trên các trang mạng văn chương. Cuốn sách ngay lập tức đã trở thành một hiện tượng văn học trong năm đó, và được thảo luận sôi nổi giữa các nhà thơ, nhà phê bình, nghiên cứu. Cuốn sách này đã nêu lên nhiều vấn đề cốt lõi của thơ, và đã được các nhà thơ kiến giải một cách sâu sắc. Cho dù các nhà thơ trong tập sách có những cá tính khác nhau, quan niệm về thẩm mỹ, văn học và chính trị rất khác nhau, nhưng qua những cuộc phỏng vấn như vậy, có lẽ những cách biệt, ngăn trở trong lòng mỗi người Việt ở viễn xứ hay ở quê nhà không còn rõ rệt. Phải chăng, Thơ đến từ đây?

Chủ Nhật, 20 tháng 2, 2011

Nỗi buồn lễ hội

Lễ hội đền Hùng. Nguồn: Báo Phú Thọ online
Lễ hội là một hoạt động văn hóa gắn liền với mỗi cộng đồng dân cư. Nó bắt nguồn từ những mong ước, những khát vọng của con người về một cuộc sống ấm no, hạnh phúc hơn trong tương lai. Thông qua lễ hội mà mọi người được dịp sinh hoạt cộng đồng, được vui chơi, giải trí và góp phần tái tạo sức lao động để tiếp tục quay trở về với đời sống mưu sinh thường nhật. Thái độ ứng xử của người dân trong dịp lễ hội cũng thể hiện trình độ dân trí của mỗi quốc gia. 

Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011

Tức cảnh chùa Hương


Ngày xuân trảy hội chùa Hương
Cầu mong tâm tĩnh, hết vương bụi trần
Xa xa một dải phù vân
Nam thiên đệ nhất động trần là đây
Hữu tình non nước cảnh say
Hoa mơ hoa mận nhuốm đầy áo ai
Ngỡ hồn lạc chốn bồng lai
Đào nguyên Hương Tích chẳng phai tiếng đời

Người xe thưa thớt nói cười
Vào hang lễ Phật lòng người xốn xao
Đức Phật ngự ở trên cao
Có hay dương thế lao đao thế này?

"Nhắn ai trọn kiếp tu hành"
Hẹn duyên tái ngộ ngày lành năm sau

Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011

Hướng nhật quì

Gã là một kẻ vô tích sự. Không tiền bạc, không gia đình. Suốt ngày lơ mơ dạo phố để tìm cái gọi là cảm hứng của thi nhân. Ai đi lại xung quanh, gã đều mặc kệ, không để ý đến. Gã quanh quẩn với những mẩu giấy mà người ta bỏ đi vào thùng đựng rác. Mỗi ngày trôi, từng chiếc lá vàng úa rơi rụng trên con đường gã đã qua, từng gốc cây trơ trụi cằn cỗi nhìn ngắm gã lượn đi lượn lại trước mặt mình. Thời gian cứ chầm chậm và uể oải như vậy. Cho đến một buổi chiều kia, gã bất chợt bắt được một giọng nói từ thinh không. Giọng nói của xa xưa kỷ niệm, của ký ức thẳm sâu vọng về trong tâm hồn gã. Và thế là…

Thứ Hai, 7 tháng 2, 2011

Hello

Khi còn nhỏ, mỗi lần xem bài hát Hello do ca sỹ Lionel Richie trình diễn trên tivi, tôi không khỏi bật cười khi thấy một chàng trai cứ mải miết chạy theo một cô gái mù, nói năng làm trò đủ kiểu, cuối cùng đến đoạn quan trọng nhất thì chỉ nói được đúng ba từ: “I love you!”. Sau này, tôi mới ngộ ra rằng, trong tình yêu, đó là ba từ giản dị và ý nghĩa nhất, hơn tất cả những lời hay ý đẹp khác cộng lại. Đó chính là tấm lòng chân thật của hai người yêu nhau, là sự khẳng định về tính chất sở hữu tuyệt đối trong tình yêu. Chỉ vì ba từ đó thôi, mà con người ta phải trải qua biết bao tâm trạng, biết bao nhiêu cảm xúc. Ngọt ngào. Cay đắng. Thương yêu. Thù hận. Đợi chờ. Chia ly. Phải chăng chỉ có tình yêu mới làm cho loài người phải hy sinh quá nhiều tế bào thần kinh như thế, chỉ để theo đuổi một mục đích mà có khi chẳng bao giờ đạt được?

Mời các bạn nghe lại ca khúc được xếp vào hàng kinh điển về tình yêu với lời chúc một năm mới tốt lành và may mắn. Hello, is it me you’re looking for?  

Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011

Cảm xúc chiều ba mươi Tết

Chỉ còn ít giờ nữa là năm Canh Dần qua đi và năm Tân Mão sẽ đến với bao nhiêu hy vọng về một tương lai hạnh phúc và thịnh vượng. Tết là dịp để mọi người trong gia đình sum họp, bạn bè thân thiết gặp gỡ, hàn huyên với nhau, hàng xóm láng giềng thăm hỏi, là dịp để mọi người nghỉ ngơi sau một năm lao động vất vả. Tết là lúc tiết trời lành lạnh, những hạt mưa đầu xuân bay ngang đầu ngõ, là khi những cánh đào tơ phơ phất ửng hồng, là lúc ta thấy phấp phỏng một nỗi riêng tư,... Có lẽ vì chất chứa trong lòng quá nhiều những nét đặc trưng của văn hóa Việt, của làng quê Việt nên Tết bao giờ cũng là nỗi nhớ cồn cào, là kỷ niệm sắt se trong lòng những người xa quê hương. Mỗi khi nhịp thời gian báo hiệu gần kết thúc năm cũ, là khi đó cái "chất quê" trong mỗi người lại trỗi dậy. Nó khiến cho ta thêm thương nguồn nhớ cội, để biết rằng mình là ai, mình đang ở đâu trên trái đất này. Nó cũng là chất men để khiến cho tâm hồn mỗi người dân Việt thêm chan chứa hương vị cuộc đời.

Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2011

Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2011

Thời vắng những nhà văn hóa lớn?

Trong một lần gặp gỡ một nhóm sinh viên trẻ ở Hà Nội vài năm trước, tôi hỏi các em: Trong xã hội Việt Nam ngày nay, đặc biệt là trong lãnh vực văn hoá, các em ngưỡng mộ ai nhất? Và tôi ngạc nhiên khi chẳng em nào trả lời tôi được! Nhớ lại hồi còn trẻ, tôi có thể kể năm bảy người mà tôi ngưỡng mộ, những Đào Duy Anh, những Nguyễn Mạnh Tường, những Trần Đức Thảo, những Hoàng Xuân Hãn, những Nguyễn Hiến Lê...  Còn ngày nay? Có thể chăng chúng ta đang sống trong thời vắng những nhà văn hoá lớn?

Thứ Tư, 19 tháng 1, 2011

Tình quê

Đêm phương xa nghe giọng hò xứ sở
Nôn nao lòng dạ nhớ quê hương
Mẹ ơi! Giờ này Người đã ngủ
Hay vẫn còn thao thức vì con

Thương quê hương thương bãi bồi bến lở
Cánh diều buồn đọng gió chênh chao
Triền đê nghèo khát vạt nắng xanh xao
Tuổi thơ ngọt oằn vai người thiếu phụ

Thương quê hương thương ngập mùi biển cát
Lo miếng cơm rấm rát giọt mồ hôi
Buổi chia tay chợt đắng chát bờ môi
của những người con “hào quang tứ xứ”

Thương quê hương thương nhịp cầu tre nhỏ
Câu vọng cổ sầu thả một tiếng ầu ơ
Em đợi chờ ai trong vần thơ viễn xứ
Điển điển bồi hồi sáo sậu ngây ngô

Yêu quê hương yêu bài ca nước Mẹ
Ký ức nhọc nhằn trên vầng trán của Cha
Con thèm muốn được hôn lên màu đất
Suốt cuộc đời con mãi gọi: Quê ơi!

Thứ Sáu, 14 tháng 1, 2011

Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010

Silent Night

Silent Night (Đêm yên tĩnh) là ca khúc về Giáng sinh được thu âm nhiều nhất mọi thời đại. Silent Night đã được dịch ra hàng trăm thứ tiếng và được hát lên ở rất nhiều nơi trên khắp thế giới, từ những nhà thờ bé nhỏ nơi làng quê xa xôi cho đến những thánh đường hoành tráng nơi phồn hoa đô hội.

Một đêm yên tĩnh. Ngoài kia những bông tuyết lất phất bay lúc mờ lúc tỏ. Chỉ  anh ngồi một mình với ngọn nến dở dang cháy vội, âm thầm nhìn cái bóng hắt trên bức tường khuya. Kìm nén và hụt hẫng. Nồng nàn và giá băng... Anh lại nghĩ về Em... Không biết làm gì cả, anh nghe đi nghe lại bài hát Silent Night, mong tìm thấy một nỗi niềm tĩnh tại như thế. Em, anh đang rất nhớ Em, Em có biết hay không?

Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010

Hà Nội ngày trở về

Nhạc: Phú Quang
Lời: Thơ Thanh Tùng
Biếu diễn: Ngọc Tân

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

Bát mỳ của lòng tự trọng

Nhà thơ người Canada - Irving Layton (1912-2006)
Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách lạ, có thể đoán là một người cha và một người con. Người cha bị mù, người con trai đi bên cạnh ân cần dìu cha. Cậu con trai trạc mười tám, mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là một học sinh.
 

Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi. Cậu nói to: "Cho hai bát mì bò!". Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, khẽ bảo với tôi rằng chỉ làm một bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi thắc mắc, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, tôi đoán cậu không đủ tiền, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười thông cảm với cậu.
 
Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, thương yêu chăm sóc: "Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!". Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. "Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội". Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt sạm nắng, nhăn nheo lại sáng lên nụ cười ấm áp và mãn nguyện. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên là người con trai không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, anh điềm nhiên nhận miếng thịt, rồi anh lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về bát mì của cha.
 
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. "Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt". Ông lão cảm động nói. Đứng bên cạnh họ, tôi chợt thấy tim mình thắt lại, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: "Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này". "Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò là bổ dưỡng lắm đấy con ạ".
 

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai thực khách đặc biệt. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò thơm phức, bà chủ đưa mắt ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: "Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thêm thịt bò." Bà chủ dịu dàng bước lại chỗ họ: "Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng". Cậu con trai không hỏi gì thêm. Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa.
 
Chúng tôi âm thầm quan sát hai cha con ăn xong, tính tiền, rồi dõi mắt tiễn họ ra khỏi quán. Mãi khi cậu Trương đi thu dọn bát đĩa, chúng tôi bỗng nghe cậu kêu lên khe khẽ. Hoá ra, bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy xếp gọn, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò được viết trên bảng giá của cửa hàng.

Ta vẫn gặp trong cuộc đời nhiều người rất nghèo về vật chất nhưng lại giàu lòng tự trọng. Lòng tự trọng giúp ta có thêm nghị lực để ngẩng cao đầu, vượt qua khó khăn, nghịch cảnh, sống hạnh phúc vì luôn vững tin vào chính mình. Lòng tự trọng với ánh hào quang chói lọi của nó sẽ trở thành lương tri con người
  

Irving Layton