Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014
Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014
Cốm
Nhà văn Nguyễn Tuân (1910-1987)
Cốm làng Vòng nổi tiếng khắp Hà Nội. Trước thời kỳ chiến tranh tiếng thơm của cốm làng Vòng truyền đưa vào đến Thanh Nghệ, đến Huế Quảng, đưa xuống Nam Định, Hải Phòng và vào thấu đến Sài Gòn Nam Bộ. Mỗi năm cứ thấy gió mùa thu nổi sóng trên đồng lúa miền Bắc là nhiều người lại nhắc đến cốm Vòng - Cái món quà thổ ngơi thơm lành của ruộng lúa nếp ngoại thành thủ đô.
Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014
Những vần thơ ngăn ngắt nỗi ly hương
Nhân về nước đón tết Giáp Ngọ 2014, nhà thơ Thế Dũng hiện sống ở Đức đã tặng tôi tập "Thơ Việt ở Đức” khá dày dạn gần 500 trang. Cầm tập thơ, tôi nóng lòng muốn đọc ngay xem tâm sự của những tác giả xa xứ xem sao. Đọc một mạch, nhận thấy chảy mạnh mẽ trong toàn tập thơ là những vần thơ ngăn ngắt nỗi ly hương.
Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014
Suy nghĩ tản mạn về văn hóa
Trong cuộc tọa đàm (22 - 01- 2014) về Văn hóa, Giáo dục và phát triển Nhân cách người Việt Nam… khi được giới thiệu bài “Mấy suy nghĩ tản mạn về giáo dục” của tôi vừa viết, Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thế thao, Du lịch Hồ Anh Tuấn liền đặt viết bài này. Dẫu không chuyên, nhưng trước một gợi ý đầy cảm hứng, nên thành thật bầy tỏ mọi nghĩ suy, chỉ mong gợi ra chút gì đó để cùng tư duy….
Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014
Nợ
Nợ. Quê. Nợ. Một. Dòng sông
Cỏ may vá víu cõi lòng. Sao. Vui
Nợ. Thơ. Nợ. Nỗi. Ngậm ngùi
Mảnh trăng vụn vỡ sụt sùi. Chia. Xa
Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014
Tôi đã viết Về Kinh Bắc trong tâm trạng nào?
Đó là vào năm 1959. Vụ Nhân văn - Giai phẩm đã qua đi như một trận gió mạnh. Sau, dĩ nhiên có một vài cây đổ, lá rụng đầy đường, có những túp nhà tốc mái, có những bức tường siêu vẹo. Xong, trời lại xanh và đường phố lại rộn rịp nếp sống thường ngày. Tôi, lẽ đương nhiên phải chịu kỷ luật, một thời gian ba năm sẽ không được phép xuất bản, ấn hành bất cứ một sản phẩm nào của ngòi bút. Và cũng chỉ có thế, còn đời sống vật chất không có gì thay đổi lắm. Vẫn có lương hàng tháng, còn tuỳ ý mình, thích thì tìm một nơi nào đấy, lao động chân tay có thêm tiền bồi dưỡng, cũng vui, và chính cái việc tôi sinh hoạt, sống ba cùng với nông dân, công nhân đã giúp tôi hiểu thêm về những số phận người.
Phải nói thật một điều, thường người ta khó tin, là hồi đó tôi không mang trong lòng – dầu chỉ một ly – nỗi oán hận, nỗi buồn phiền, hoặc trách móc hờn giận gì ai. Đôi lúc, chỉ nghĩ về chính số phận mình, có chút cay đắng, có sầu tư. Nhưng vì đã mang lấy nghiệp vào thân như Nguyễn Du nói cái nghiệp thơ đầy đau khổ, oan trái, nhưng cũng nhiều hào quang toả ra từ tâm linh đã đem đến cho mình không ít giờ phút say sưa, ngay trong cuộc sống bình nhật cũng không ít hạnh ngộ đẹp, tôi được gặp nhiều người nam, người nữ rất trong sáng, yêu thương mình hết lòng. Dân tộc là thế đấy, thưa các bạn.
Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014
Chỉ có xã hội hóa và cá nhân hóa mới mang lại sự dân chủ
VHNA: Văn hóa của một dân tộc là một dòng chảy liên tục, tuy nhiên, có lúc nhanh, lúc chậm, có lúc bình lặng, lúc dữ dội, có bằng phẳng, có thác có ghềnh, và thẩm mỹ về dòng sông mỗi người, mỗi thời có thể khác nhau. Tạm hình dung như vậy để có một cái nhìn khách quan về văn hóa, đừng quá áp đặt cái chủ quan trong ứng xử với văn hóa để tránh làm cho văn hóa méo mó, biến dạng. Tất niên năm nay, với tâm niệm đó, chúng tôi đã đón PGS.TS Đỗ Lai Thúy làm khách của Văn hóa Nghệ An và đã có cuộc trao đổi ngắn nhưng thú vị.
Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2014
Neo đậu bến quê
Sáng tác: An Thuyên
Biểu diễn: Bùi Lê Mận
Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014
Hermann Hesse - Thơ "dở" và thơ "hay"
Tôi nhớ hồi khoảng 10 tuổi, có một lần ở trường, chúng tôi được đọc
một bài thơ mà nhan đề của nó, nếu tôi nhớ đúng, là “Cậu con trai nhỏ
bé của Speckbacher”. Bài thơ kể về một cậu bé quả cảm, người đã tham gia
vào một trận chiến đấu, xông pha giữa cơn mưa đạn để nhặt đạn dược về
cho nghĩa quân và trở thành một anh hùng nổi tiếng. Cả lớp chúng tôi ai
cũng hào hứng với bài thơ và khi thầy giáo hỏi chúng tôi một cách hơi
châm biếm: “Các trò nghĩ đây là một bài thơ hay sao?”, chúng tôi đều gào
lên phấn khích: “Dạ, đúng ạ!”. Nhưng ông thầy lại lắc đầu, mỉm cười và
nói: “Không, đó là một bài thơ dở.” Thầy tôi đã đúng, theo một cách nào
đó. Theo những quy phạm và thị hiếu của thời đại, đây không phải là bài
thơ hay. Nó thiếu sự chân thực, tinh tế, nó thiếu sự tự nhiên, nó là một
tác phẩm có phần thô sơ. Song bài thơ lại đem lại cho những cậu bé
chúng tôi những rúng động mãnh liệt.
Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013
Văn Cao của Toán
Quen nhiếp ảnh gia Nguyễn Đình Toán đã lâu và biết anh là người duy nhất có "ngân hàng" ảnh đồ sộ của các văn nghệ sỹ, mà bạn bè thường gọi là "Thống đốc ngân hàng ảnh văn nghệ sỹ". Tôi quí Toán bởi sự giản dị, tự nhiên (nhi nhiên), không cầu kỳ, làm dáng vớ vẩn của những kẻ thích coi mình là người quan trọng. Và có vẻ Toán cũng mến tôi. Hi hi. Hôm nay đọc báo mới biết anh vừa có cuộc triển lãm ảnh về Văn Cao, nhân kỷ niệm 90 năm ngày sinh của người nghệ sỹ tài hoa này. Xin thành thật chúc mừng anh và chia sẻ cùng các bạn...
Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013
Hoàng Ngọc Hiến với những trăn trở về văn hóa
![]() |
| GS Hoàng Ngọc Hiến - tranh của họa sỹ Ba Tỉnh |
Hoàng Ngọc Hiến là nhà giáo, nhà phê bình văn học, nhà triết luận văn
hoá, nhà dịch thuật. Người ta đã biết nhiều về ông với tư cách nhà phê
bình văn học mà ít biết về ông như nhà triết luận văn hoá. Về mặt này
ông thể hiện một niềm trăn trở khôn nguôi đối với các vấn đề văn hoá
Việt Nam hiện đại. Ông vừa từ biệt chúng ta để ra đi vĩnh viễn, nhưng
những trăn trở của ông về văn hoá Việt Nam hiện tại đã đặt ra hàng loạt
vấn đề hết sức quan trọng và thiết thực mà những ai đang băn khoăn về
văn hoá Việt Nam hiện thời không thể bỏ qua. Những trăn trở của ông sẽ
còn mãi với văn hoá Việt Nam hôm nay và mai sau.
Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013
Sergei Esenin trong một thế giới không trữ tình
![]() |
| Sergei Esenin và Isadora Duncan năm 1922 |
“ Không, nhà thơ không
xa lạ với cách mạng, chỉ có
điều cách mạng và anh không cùng bản chất. Exênhin là
con người nội tâm, dịu dàng, trữ tình – cách mạng
thì phơi bày, hùng tráng, đầy thảm họa. Và một thảm
họa đã đặt dấu chấm lên cuộc đời ngắn ngủi của
nhà thơ.”
(Lev Trotsky)
Bài viết quá hay và quá đúng của Lev Trotsky về Exênhin (Sergei Esenin)
đã khiến một người Việt rất yêu cả thơ ca và con
người Exênhin là tôi phải đắn đo khi muốn bày tỏ một
chút gì đó cảm nhận của riêng mình về nhà thơ Nga vĩ
đại này. Nhất là về những bài thơ cuối đời, được
viết trong hai năm 1924 và 1925 của Ông, mà nhiều bài thơ
trong số đó có thể coi là “ thơ tuyệt mệnh ”. Xécgây
Exênhin đã cảm thấy hơi thở của cái chết phả vào
Ông từ trước đó hai năm, trước khi Ông chủ động
“ không sập cánh cửa cuộc sống của
mình mà chỉ nhẹ
nhàng khép nó lại bằng bàn tay tuôn trào máu
đỏ ” (Trotsky). Những nhà thơ lớn của nước Nga thường
có số phận rất kỳ lạ. Hầu hết họ chết trẻ, chết
khi năng lượng sáng tạo tuôn trào mạnh mẽ nhất. “
Sống trẻ chết trẻ như những nhà thơ
Nga ” – trong bài
thơ Kỷ niệm về
những câu thơ Nga của tôi có một
câu thơ như vậy.
Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013
Nên bỏ chữ "Nhạc sến"
1. Tôi được nghe đến tên gọi “nhạc sến” lần đầu tiên năm 1995 lúc xếp hàng trước khi vào thính phòng nghe một chương trình nhạc truyền thống Việt Nam ở San Francisco. Tôi đứng cạnh một người đàn ông đứng tuổi lúc đang đợi chương trình bắt đầu. Điều thú vị cho tôi, ông là một người Hà Nội chính gốc sinh năm 1921 và đã suốt đời kiếm sống bằng nghề chơi nhạc.
Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013
Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013
Vào bếp với sividuc - Nơi hội tụ những niềm vui

Đáng ra thì tôi không có ý định viết bài này để nhắc lại về một cuộc thi hết sức vui vẻ của sividuc, bởi đã có quá nhiều những tay viết, tay máy chuyên nghiệp làm việc đó rồi. Nhưng mà khi nhìn lại những hình ảnh và thước phim về cuộc thi này, thì cứ khiến trong mình như có gì đó không yên và vì thế, nó buộc mình phải cầm bút và ghi lại những cảm nhận cá nhân. Cảm nhận của một người trong cuộc. Cảm xúc của một người đứng ngắm cuộc thi từ xa, hơn là được trực tiếp theo dõi từ đầu tới cuối.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)









